Giáo dục sức khỏe
Cảm xúc trong tôi

       Tôi vẫn nhớ như in ngày đầu tiên đi làm, sáng hôm đó chúng tôi bước vào phòng Ban giám đốc để trình diện và nhận quyết định phân bổ, trước mắt tôi là vị Thủ trưởng và các vị "thủ lĩnh" của khoa, phòng. Tôi run lắm và lo sợ, nhưng tôi cũng biết giây phút này là hạnh phúc, ngày mà chúng tôi đã chờ đợi từ rất lâu, từ lúc thi tuyển đến khi có kết quả, từ lúc vào tiếp nhận cho đến hôm nay trải dài cũng mấy tháng qua. 

Vậy là đã kết thúc tháng đầu tiên đi làm trong cuộc đời bằng một kỳ nghỉ lễ 30/4 dài đến tận 4 ngày với những cảm xúc đong đầy trong tôi. Tôi sẽ kể bạn nghe…
Tôi tình cờ nhìn thấy được thông tin tuyển dụng của bệnh viện trên website, thế là tôi quyết định đăng ký thi tuyển chỉ với mong muốn là được làm việc cho quê hương của mình và gần gũi với gia đình. Chưa bao giờ tôi nghĩ một ngày mình sẽ theo nghiệp y và làm việc tại một bệnh viện, nơi mà từ nhỏ tôi đã khá là sợ...
Tôi vẫn nhớ như in ngày đầu tiên đi làm, sáng hôm đó chúng tôi bước vào phòng Ban giám đốc để trình diện và nhận quyết định phân bổ, trước mắt tôi là vị Thủ trưởng và các vị "thủ lĩnh" của khoa, phòng. Tôi run lắm và lo sợ, nhưng tôi cũng biết giây phút này là hạnh phúc, ngày mà chúng tôi đã chờ đợi từ rất lâu, từ lúc thi tuyển đến khi có kết quả, từ lúc vào tiếp nhận cho đến hôm nay trải dài cũng mấy tháng qua. Buổi gặp gỡ đầy thân mật bắt đầu bằng lời giới thiệu của các vị thủ lĩnh, đến các bạn, cuối cùng là tôi. Dù rất tâm lý, nhưng tôi lấy hết phần tự tin giới thiệu về mình trước ánh mắt, nụ cười thân thiện và những cái gật đầu khe khẽ của các vị như tiếp thêm cho tôi một nguồn sức mạnh năng lượng để bước vào ngôi nhà chung. Sau lời chúc mừng, chia sẻ và động viên của vị Thủ trưởng, chúng tôi được từng vị "thủ lĩnh" dẫn về các khoa, phòng mà mình sẽ gắn bó, hình ảnh ấy làm tôi chợt nhớ ngày đầu tiên đi học, chúng tôi được các cô giáo đón nhận mình vào lớp Một, cảm giác thật ấm lòng!
Nguồn cảm xúc ban đầu trong tôi là quan cảnh công viên giữa lòng bệnh viện, như “màu xanh” của sự sống mà chúng tôi mang lại. Nếu như trường học là nơi tạo ra trí tuệ và nhân cách, thì bệnh viện là nơi cho đi tình thương và sự sống. Nơi mà chúng tôi hiểu mình cần phải làm gì…
Và rồi công việc của tôi bắt đầu từ sự hướng dẫn tận tình của những người thầy "chủ nhiệm" đầy tâm huyết, lời động viên, chia sẻ kinh nghiệm của các anh chị "đồng nghiệp" để từng bước tôi quen dần với những khái niệm chuyên môn tưởng chừng như xa lạ...Tôi học hỏi được rất nhiều kỹ năng và có những trải nghiệm cho riêng mình trong môi trường làm việc mới. Có lẽ điều để lại ấn tượng nhất với tôi về bệnh viện là chính sự thân thiện mà không phải nơi nào cũng có được, ở đâu đó tôi vẫn bắt gặp những hình ảnh gần gũi, yêu thương và gắn kết giữa những người trong màu "áo trắng" từ những nụ cười, những lời hỏi thăm thân mật cho đến phần trách nhiệm, học hỏi và chia sẻ công việc với nhau một cách nhịp nhàng, đã làm dịu nhẹ, vui tươi hơn không khí làm việc... và dường như mọi áp lực, căng thẳng trong tôi những ngày đầu làm việc cũng dần tan biến…
Bài học vỡ lòng mà chúng tôi được học khi mới vào làm việc là buổi tập huấn về kỹ năng giao tiếp và quy tắc ứng xử trong bệnh viện, buổi học đã truyền cho tôi nhiều cảm hứng và cảm xúc, cho tôi hiểu hơn rằng đó không còn đơn thuần là công việc của một nhân viên y tế khám và chữa bệnh mà trên hết đó là sứ mệnh đem lại chất lượng dịch vụ cũng như chất lượng cuộc sống cho người bệnh. Buổi học kết thúc bằng những chia sẻ được ghi lại trong Hội nghị khoa học thường niên của Bệnh viện Chợ Rẫy từ chuyên gia Nhật mà đoàn bệnh viện vừa tham dự mới đây, như một bài học quý giá cho chúng tôi làm hành trang bước vào nghề. "Nơi nào có ý chí, nơi đó có con đường" câu nói của bác Thủ trưởng sẽ mãi là lời động viên, vực dậy niềm đam mê, tiếp lửa yêu nghề và nghị lực cháy khát khao trong mỗi chúng tôi. Để từ đó chúng tôi bồi đắp thêm niềm tin vào một tương lai phát triển của bệnh viện mình sẽ còn không xa...

KS. Lâm Quốc Quân

Bài viết cùng chủ đề